Vàng Hời
lienhoa Offline
#1 Đã gửi : 18/10/2012 lúc 04:55:20(UTC)

Danh hiệu: THÀNH VIÊN GỖ

Nhóm: Thành viên cấp 2
Gia nhập: 05-10-2012(UTC)
Bài viết: 26

Được cảm ơn: 4 lần trong 4 bài viết
Những tượng cổ, kho vàng, báu vật của dân tộc Chăm luôn luôn là mơ ước của những người săn lùng cổ vật. Cơn sốt săn tìm báu vật, vàng Chăm đã bắt đầu từ mấy thế kỷ trước, đặc biệt là trên vùng kinh đô Vijaya (tức Bình Định ngày nay) và hạ nhiệt từ rất lâu, nhưng dứt hẳn thì chưa bao giờ. Chúng âm ỉ mãi cho đến nay với những huyền thoại hư ảo nhưng hấp dẫn.

Theo nhiều tư liệu khoa học, lịch sử thì người Pháp chính là những người đầu tiên phát hiện và đánh giá tầm vóc của văn hóa Chăm. Cũng chính họ là những người đầu tiên săn tìm, khai quật, vét cạn những cổ vật Chăm quý giá.

Năm 1886 gần 80 tấn đá chạm, phù điêu, tượng cổ các loại... đã được các chuyên gia Pháp gom lại từ Tháp Bánh Ít (tức Tháp Bạc theo cách gọi của người Pháp) để chuyển về Bảo tàng Lyon bằng tàu Mekong dưới sự giám sát của Tiến sĩ Maurice.

Trên đường vận chuyển, đến Hồng Hải, không rõ vì lý do gì con tàu này bị đắm. Những thổ dân Somalia nghĩ rằng đây là con tàu chở vàng bạc châu báu nhưng họ đã thất vọng khi những chiếc hòm vớt được chỉ có đá và đá... Sau này người ta không sao tìm lại được những thùng cổ vậy ấy và một bí mật bao trùm lên con tàu Mekong bởi hồ sơ con tàu, danh sách hàng hóa cũng bị thất lạc.

Bên cạnh các mà khoa học, ngày ấy có nhiều người khác đã biết đến các gọi là Kho báu Chămpa. Những kho báu này càng trở nên hấp dẫn khi nhiều học giả trong đó có ông De Lagreé đã công bố những khám phá trong đó có những đoạn mô tả đại loại - ở khu vực đền Tháp Chămpa người ta đặt nhiều tượng kim loại, tượng đá dát vàng, bên trong tháp có nhiều vật quý, tượng nhỏ, phù điêu bằng vàng, bạc....

Nhiều năm sau đó do tình hình xã hội Việt Nam chưa ổn định, những năm tháng chiến tranh liên miên không cho phép người ta đi sâu tìm hiểu những bí mật còn chôn giấu trong lòng đất. Tuy vậy, những gì đã phơi ra dưới ánh mặt trời cũng đủ làm các nhà khoa học thán phục văn hóa Chăm, trình độ văn minh của dân tộc này.
eanne Leuba, một học giả Pháp chuyên nghiên cứu lịch sử, văn hóa Chămpa đã viết: “Một trong số rất nhiều những chủng tộc bí hiểm ở phương Đông cho đến ngày nay vẫn còn rất ít người biết đến, một trong những chủng tộc lý thú nhất mà nguồn gốc chính thức của họ vượt khỏi sự hiểu biết hiện nay của chúng ta, một dân tộc mà sự phát triển qua một thời đại đã bị xáo trộn bởi các dân tộc lớn, một dân tộc mà cho ngày nay chúng ta đang nghiên cứu các di tích.... Đó là dân tộc “Chăm” (Một quốc gia bị diệt vong).

Cùng với những đánh giá trang trọng như vậy, các nhà nghiên cứu cũng không quên đưa ra nhận định gây nhiều hệ lụy cho các thế hệ sau này - Chămpa là một quốc gia rất giàu có!

Sau ngày miền Nam được giải phóng, đất nước thống nhất, cơn sốt đi tìm kho báu Chăm hay như một cách gọi khác là đi tìm vàng Hời lại bộc phát, lần này do chính hậu duệ của dân tộc Chămpa tiến hành.

Quãng những năm 1976-1978 ở Quy Nhơn xuất hiện vô số người Chăm ngồi bốc mạch bán thuốc dọc các đường phố Lê Hồng Phong, Trần Hưng Đạo, Phan Bội Châu... Những người này dần dần di chuyển địa bàn hoạt động về những vùng in đậm dấu ấn văn hóa Chăm như An Nhơn, Hoài Nhơn, Tuy Phước, Hoài Ân... Anh Nhị - cán bộ UBND huyện Hoài Ân kể: “Từ xa xưa ở vùng này đã tồn tại những truyền thuyết về vàng Hời. Trên thực tế người ta cũng đã nhặt được khá nhiều đồ dùng bằng vàng, bạc, nhiều thứ trong số này sau đó được xác nhận là của người Hời (tức người Chăm). Thỉnh thoảng sau mùa lụt, những người sống ở ven bờ sông Kim Sơn (con sông được mệnh danh là con sông Vàng do có nhiều vàng sa khoáng) thường nhặt được một số mảnh vỡ của bát đĩa, bình đựng .... bằng vàng bạc và cả bằng gốm đất. Chính tôi cũng đã chứng kiến cảnh những người Chăm đi tìm mộ tổ tiên như họ nói, cảnh họ cúng tế, đào bới một cách bí mật và biến mất đột ngột như kiểu họ xuất hiện....”.

Hoài Ân là vùng trung du có nhiều di chỉ văn hóa Chăm đến nay vẫn còn lưu danh Mả Lỏi, Mả Bà Cóc..., rất có thể những mảnh vỡ ấy là do nước lũ xói lở cuốn trôi đi từ các di chỉ như vậy. Ông D. ở Ân Tín, một người xác nhận là đã từng cầm trong tay nhiều buồng cau, lá trầu, con cóc bằng bạc và đồng (không có cái nào bằng vàng) kể rằng: “Nhiều người đã tìm cách đào bới các ngôi mộ cổ, những nơi nghi có chôn giấu báu vật nhưng tôi chưa nghe ai nói đã tìm thấy vàng. Riêng đồ bạc, đồ đồng như tôi thì có khá nhiều. Tuy thế, không hiểu sao khi giữ những vật ấy tôi bị đau ốm liên miên, mãi đến lúc nghe lời người ta mách - vứt trả những thứ ấy xuống sông, tôi mới khỏi bệnh. Thật bí hiểm!”

Tương tự như Hoài Ân, ở vùng suối vàng thuộc Hoài Sơn, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định, nhiều người già xác nhận với chúng tôi rằng đã có nhiều người nhặt được chén vàng, đĩa vàng bên bờ suối này, nhưng những thứ thu lượm được ở đây chẳng thấm tháp gì so với kho báu ở Hố Giang.

Hố Giang là một dãy núi chứa nhiều huyền thoại về... kho báu trong đó đáng lưu ý nhất là tảng đá chữ. Đó là một tảng đá cao khoảng 2m3 dài gần 5 m trên mặt có những dòng chữ Sanskrit mang ý nghĩa bí mật của người Chăm.

Có rất nhiều nhóm rà phế liệu sau đó đã quần nát vùng này nhưng được gì hay không chưa nghe ai tiết lộ, riêng dân địa phương người ta rất ngại vì tương truyền rằng kho báu Hố Giang đã bị đè lên bởi một lời nguyền độc địa của người Hời bí hiểm.






lienhoa Offline
#2 Đã gửi : 18/10/2012 lúc 05:02:25(UTC)

Danh hiệu: THÀNH VIÊN GỖ

Nhóm: Thành viên cấp 2
Gia nhập: 05-10-2012(UTC)
Bài viết: 26

Được cảm ơn: 4 lần trong 4 bài viết
"Vàng Hời" là những đồ bằng vàng- bạc- đồng được chôn theo người chết. Tuy nhiên cách thức tiến hành chôn cất cũng như cách dùng huyền thuật để bảo vệ không còn được lưu trữ đầy đủ. các câu chuyện xung quanh về Vàng Hời mang tính chất huyền bí kích thích tính tò mò của mọi người, nhưng ẩn sau những câu chuyện đó là cả một nền văn hóa đã bị phôi phai đi nhiều,

Câu chuyện 1:

Tiết trời tháng mười một lạnh căm. Gà gáy canh hai, ông Trần Mười ra chuồng mở trâu đi cày thì thấy ngay chỗ mả vôi sáng trưng. Một con gà trống bằng vàng tỏa anh kim quang lấp lóa dẫn theo một đàn gà mái và gà con nhỏ hơn. Ông vội vàng chạy vào nhà tìm một chiếc quần phụ nữ màu đen. Lúc trở ra, đàn gà vàng đã biến mất.

Chuyện vàng Hời không lạ lùng chi với người làng. Trẻ con cũng biết. Gà vàng thường đi ăn đêm. Khi nhìn thấy, chỉ cần lấy một vật ô uế, như quần của phụ nữ chẳng hạn, trùm lên là bắt được ngay. Tuy nhiên, bắt được hay đào được vàng Hời không phải là điều may mắn. Chỉ 3 tháng 10 ngày sau, người được vàng Hời phải chết.

Hình như niềm tin nớ liên quan tới một lời nguyền của người Chiêm Thành, được truyền trong dân gian. Chính như rứa, chẳng ai mong muốn được gặp vàng Hời.

Ông Trần Mười ở một mình giữa gò Mồ Côi giữa đồng. Cạnh nhà ông, gần chỗ chuồng trâu có một cái mả cổ được xây bằng đá, kiến trúc kỳ lạ. Ai cũng nói đó là mả Chiêm Thành, dưới chôn rất nhiều vàng.

Bao nhiêu lần cho trâu ăn cày khuya, ngang qua mả Chiêm Thành, chúng tôi vừa sợ vừa mong ngó thấy cón gà vàng hiện ra nhưng không hồi mô thấy được.

Làng phía sau Hòn Đền, thánh địa Mỹ Sơn, có rất nhiều di tích Chăm đã hoang phế theo thời gian. Cách gò Mồ Côi vài trăm mét có gò Mu Rùa. Hình ngọn gò này y hệt một con rùa, có đủ bốn chân, đầu, cổ. Trên đỉnh đồi khum khum hình mu rùa có một hố cạn, xung quanh có nhiều gạch Chăm vương vãi. Người ta kể, trước đây nơi đó có một ngọn tháp nhỏ, bị bom đạn đánh sập thời chiến tranh. Đó chính là nơi giấu vàng của Chiêm Thành. Nhiều người đã từng xem bóng tháp đổ vào ngày rằm tháng giêng để đào bới tìm vàng nhưng không gặp.

Ở chỗ Hố Cây Sông, dưới chân núi Cà Tang, ngay phần cuối của giồng Mả Vôi có một cái mả cổ khác. Mả cổ nớ giống y hình một con rùa. Cách đây chừng hai chục năm, hạn hán đói kém quá, một nhóm thanh niên lén lút đào trộm mả cổ này. Vì sợ chính quyền, nên việc đào bới được thực hiện ban đêm, giữa núi. Đây là lời kể của một người từng tham gia đào bới: Xuống sâu chừng 4m, dưới lòng ngôi mộ bắt đầu xuất hiện những tảng đá chẻ vuông vứt lát dọc theo một đường hầm. Lần theo đường hầm khoảng 10 m, tự nhiên có nhiều nhánh rẽ khác. Đào vào một nhánh, không thấy có gì cả. Cả nhóm sợ quá bèn thắp hương cúng bái xong rồi lấp trở lại ra về. Khoảng 3 tháng sau, một trong những người đào mả vôi ở Hố Cây Sông tự nhiên đột tử. Từ đó nhiều ngôi mả cổ khác trong làng liên quan đến người Chiêm Thành không ai dám xớ rớ tới.

Xung quanh những di tích, di vật của người Chăm xưa đều có lời nguyền y như trong những Kim Tự Tháp của Ai Cập. Cho tới chừ, tôi tin lời nguyền đó có thiệt vì chẳng phải ngẫu nhiên mà chứng kiến nhiều trường hợp tai ương, hoặc chết chóc đối với những người xúc phạm những nơi thiêng liên đó.

Cách đây 5 năm, ông Huỳnh Văn Đẩu – lúc đó là Chủ tịch huyện Cát Tiên kể tôi nghe câu chuyện này và dặn dò đừng có kể tùm lum tà la làm ảnh hưởng đến ông. Ở chỗ bên phải sông Đạ Đờng, gần chỗ thị trấn huyện lỵ Cát Tiên bây giờ có một cánh đồng. Ở giữa cánh đồng có một gò Mồ Côi. Gia đình một người đi kinh tế mới quê ở Quảng Ngãi làm nhà ở ngay trên gò Mồ Côi đó từ năm 1980. Suốt 3 năm trời, trong nhà liên tiếp gặp tai họa. Chủ nhà đau ốm quặt quẹo liên tục. Đau ốm và tai ương tới mức muốn chết mà chết cũng không được. Một hôm, có một ông thầy bói tình cờ đi ngang qua cho biết gia đình này đang sống trên một kho vàng Hời nên như vậy. Đêm nọ ông nằm mơ thấy một người đàn ông hiện ra và nói tại sao ông đến chiếm lấn chỗ ở của chúng tôi. Hôm sau, sợ quá, chủ nhà dọn sang nhà bà con ở và thuật lại câu chuyện trên cho người thân nghe. Một thanh niên chuyên cờ bạc ngoài thị trấn biết chuyện, trong cơn túng quẩn rủ thêm vài con bạc nữa đi đào gò Mồ Côi. Dưới nền nhà của người nông dân Quảng Ngãi này 2 mét cũng có một đường hầm. Đào sâu vào 3 mét thì gặp một cánh cửa bằng đá. Trên cánh cửa, có một bàn tay phụ nữ bằng vàng, tỉ lệ 1/1 chỉ vào bên trong. Đào vào tiếp tục gặp một số vàng lá... Ông Đẩu nói: Bàn tay bằng vàng là bàn tay phụ nữ, đẹp lạ lùng, đẹp hơn bất cứ bàn tay người phụ nữ xinh đẹp nào! Hôm sau, nhóm người này bị bắt khi đem bàn tay ra bán tại tiệm vàng.

Việc phát hiện ra thánh địa Cát Tiên thuộc tỉnh Lâm Đồng vào năm 1984 xuất phát từ một câu chuyện thật, tình cờ, nhưng có vẻ hoang đường như vậy.

Việc các di tích, di chỉ, di vật liên quan đến người Chăm có lời nguyền như các Kim Tự Tháp hay không? Tôi tin chắc chắn là có. Nhưng cuối cùng, niềm tin đó rơi vào chuyện hoang đường vì chẳng nhà khoa học Việt Nam nào dám khẳng định sự thật đó.

Đơn giản vì họ không giải thích được!

Dân gian Quảng Nam, nhất là những vùng gần thánh địa Mỹ Sơn từ bao đời nay luôn truyền miệng những dấu hiệu để nhận biết những kho vàng Hời. Ví dụ như cạnh cách ngôi đền tháp mồ côi, dưới gốc cây duối trắng, trong những ngôi mả vôi... Tuy nhiên, chẳng một ai dám đụng tới những nơi này vì họ tin lời nguyền liên quan đến vàng Hời là thiệt!

Đó là những lời nguyền huyền bí không ai giải mã được!
lienhoa Offline
#3 Đã gửi : 18/10/2012 lúc 05:06:46(UTC)

Danh hiệu: THÀNH VIÊN GỖ

Nhóm: Thành viên cấp 2
Gia nhập: 05-10-2012(UTC)
Bài viết: 26

Được cảm ơn: 4 lần trong 4 bài viết
Câu chuyện 2:

Ma Hời là những hồn người Chiêm Thành hiện về để nhìn lại thành xưa lối cũ, nhìn lại những cung điện và tháp cao do họ và tổ tiên của họ xây cất, để lại muôn đời về sau.
Xung quang làng tôi sinh sống không những có hệ thống Tháp Chàm mà còn có rất nhiều mộ Chàm. Hình dáng các ngôi mô này là giống như cái mai rùa lù lù 1 đống đen sì vì rong rêu qua thời gian. Kích thước khung của mộ bề ngang khoảng 2m, bề dài khoảng 3,5m, bề cao khoảng 0,8m được làm bằng hợp chất Ô dước. Hợp chất này hiện tại dân làng tôi có biết công thức của nó đó là hỗn hợp của Vôi, Mật mía đường và các loại lá cây giã nát pha trộn vào. Trong đó lá cây chành rành là chủ yếu.
Dù trải qua hàng trăm năm nhưng các mộ này kg hề sứt mẻ theo thời gian chỉ có rêu phong làm cho nó đen sì sì thôi và rất cứng, cứng như là đá. Vào khoảng những năm thập kỷ 80 thế kỷ trước lúc mà người dân đói khổ quá chứ trước đó không ai dám rờ vào các mộ này. Vì đói người ta sẵn sàng đục đá phá rừng để kiếm miếng ăn thì kiêng nể chi những cái mộ Chàm vô chủ mà lại nghe lời đồn đãi có vàng. Thế là đám thanh niên chúng tôi tụ tập lại và bàn bạc ra quyết định đào các mộ ấy tìm vàng. Tại sao chỉ có thanh niên, vì chỉ có chúng tôi mới ngông cuồng, phiêu lưu máu nóng và vô đạo đức tức thời chứ người già thì lúc nào cũng nghiêng mình kính cẩn trước Tháp và Mộ Chàm vì những gì họ đã chứng kiến là quá đủ để họ sợ 1 huyền lực từ nền Văn minh biến mất này. Rải rác quanh làng chúng tôi có khoảng vài chục ngôi mộ Chàm. Sau 1 thời gian bàn bạc kín và chuẩn bị sẵn đồ nghề cuốc xẻng búa đục…Và chúng tôi quyết định ra tay. Lịch trình hoạch đình rõ ràng, chỉ hàng động buổi tối có trăng vì ban ngày sợ các bô lão ra ngăn cản, đào buổi tối và khi kết thúc 1 buổi đào thì lấp trả lại và ngụy trang y như cũ như chưa có gì xảy ra.

Theo lịch trình được phân công thì buổi chiều hôm ấy 3 cậu đươc phân công đi tiền trạm, tập kết dụng cụ đào, điều nghiên hình dáng để đào như thế nào và sẽ ngụy trang như thế nào. Ra tới nơi thì quái lạ, cái mộ ấy chần dần bao lâu nay trẻ chăn bò trèo lên trèo xuống thậm chí chơi cầu tuột mà có thấy gì đâu. Mà bây giờ bỗng nhiên lại thấy 1 cặp rắn đen sì to bằng cổ chân đầu có mồng lòng vòng quanh mộ. Thời ấy không có phong trào bắt rắn nhậu như bây giờ nên trong nhóm có 2 cậu lấy cây quơ quào chọi đất đá hù dọa cho cặp rắn bỏ đi. Cậu còn lại vì dát nên đứng cách xa. Cặp rắn rồi cũng bỏ đi và mọi thứ cũng chuẩn bị xong. Tất cả cùng về nhà cơm nước và chuẩn bị cho 1 buổi tối đào trộm mộ. Nhóm chúng tôi khoảng 10 người, mạnh thằng nào thằng ấy cơm tối xong và tụ họp lại theo 1 địa điểm hẹn trước với lòng háo hức vừa phiêu liêu vừa cảm giác mạnh của kẻ trộm, cảm giác sợ sệt về những huyền bí mộ Chàm…Nhưng chờ mãi chẳng thấy 2 thằng lúc chiều đi tiền trạm ra điểm hẹn. Quá lâu, quá trễ chúng tôi cho người về nhà hắn tìm. Vô tới sân nhà nhà thì vẫn thấy nhà bình thường mọi người đang tụ tập giữa sân nhà dưới ánh trăng sau bữa cơm tối cười đùa vui vẻ sau 1 ngày làm đồng cực nhọc.
Dạ, Bác ơi cho con tìm thằng A ạ, nó có nhà kg Bác
Ờ nó nằm trong nhà nè con
Nó ngủ hả Bác, sao mà ngủ sớm thế
Ừ, hông biết nó làm sao, chiều về lúc dọn cơm ra thì nó kêu mệt không muốn ăn và đi nằm trước. Chắc nó mệt muốn ngủ đó con, vào mà kêu nó dậy

Ở quê, người ta không có tài sản gì quí giá nên người trong làng có thể ra vô nhà bất kỳ ai đó 1 cách thoải mài mà không sợ mất mát hay gán ghép tội trộm cắp gì.

Thế là cái chết của 2 cậu đuổi rắn giống như nhau, cùng 1 thời điểm. Và bí mật chỉ có nhóm thanh niên chúng tôi biết…
Rụng rời tất cả. Và kế hoạch đào mộ được hoãn vô thời hạn cho đến 1 ngày….

Sau khi cái chết của 2 người bạn đã làm cho nhóm chúng tôi mặc cảm tội lỗi không thể tưởng tượng nỗi. Và cái sợ bị trừng phạt tiếp theo làm cho nhóm chúng tôi mất ăn mất ngủ, ám ảnh dằn vặt, nhất là cậu thứ 3 cùng đi tiền tạm hôm đó. Cậu ấy nghĩ rằng sớm muộn gì cũng đến lượt cậu. Chúng tôi sợ đến mức có đi đâu ra ngoài đồng ruộng cũng né tránh không dám đi gần các Tháp Chàm và các mộ Chàm. Nhưng tuyệt nhiên không dám hé lộ điều gì cho người lớn trong làng biết
Thế rồi thời gian trôi qua cũng được gần 2 năm sau khi 2 người bạn chúng tôi mất. Nỗi sợ hãi cũng vơi dần. Nhóm chúng tôi cũng tản mác, bỏ quê đi xa xứ làm ăn cũng gần phân nửa, trong đó có những người vì không chịu nổi nỗi sợ mà bỏ quê ra đi.
Bỗng một hôm cả làng chúng tôi xôn xao về 1 đoàn người lạ, lạ từ cách ăn mặc, tiếng nói, cử chỉ…vào làng chúng tôi dò hỏi ( sau này tôi mới biết đó là người Chăm) các khu mộ ấy. Lập tức nhóm chúng tôi xung phong dẫn đường và không quên theo dõi sát sao mọi cử chỉ hành động của họ. Vừa đi tìm các ngôi mộ, họ vừa trải tấm bản đồ vẽ trên vải cũ mèm nhàu nát theo năm tháng và trao đổi với nhau bằng Tiếng Chăm nên chúng tôi không biết gì cả. Nhưng nhìn trên bản đồ, các ký hiệu chúng tôi cũng không hiểu gì, ngoại trừ các chỉ điểm về các mộ là chúng tôi hiểu vì địa hình chúng tôi nắm rõ trong lòng bàn tay
Cơn khát vàng của chúng tôi lần nữa lại ập đến, cứ y như là tài sản khổng lồ của mình đang sắp mất vào tay nhóm người Chăm này. Chúng tôi lo lắng thật sự, lo lắng như người sắp mất của và cảm giác rằng nhóm người Chăm đang đến để ăn cắp. Nhưng lạ thay, sau khi chỉ chọ hết tất cả các mộ, họ vẫn không làm gì cả đến các mộ ấy thậm chí cũng không thèm bước lại gần mộ đến tầm 1m, mà họ chỉ quan tâm vào cái bản đồ, tụm năm tụm ba họ bàn tán suy tư thậm chí là cãi lộn với nhau. Họ dò xét được 2 ngày, lục lạo từ lùm tre bụi rậm mà kg hề đào bới 1 cái gì, cuối cùng rồi họ cũng ra đi mà không lấy được thứ gì. Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm vì dù sao họ cũng không có lấy cái gì cả. Sau khi họ đi, cả làng tôi không ngớt bàn tán xôn xao về vụ này, Vàng, Vàng và Vàng từ ông đang cày ruộng cho đến bà bán rau ngoài chợ tất cả cùng 1 chủ đề. Khoảng 10 ngày sau, ở làng kế bên chúng tôi có 1 ông thầy Pháp (chuyên chữa trị tà ma cho dân xung quanh để kiếm cơm thôi chứ cũng chẳng giàu có gì vì vào thời buổi ấy tất cả cùng nghèo cùng ăn cơm độn với lá khoai ngòai vườn luộc chấm muối ) qua làng chúng tôi rủ rê mọi người:
Đào Vàng Đào tất cả các cái mộ ấy đề lấy vàng. Vàng tấn ở dưới đó đó…
Đào vàng, đào vàng. Điệp khúc ấy được nhắc đi nhắc lại trên miệng mỗi người và cả dân làng tôi từ ban đầu sợ sệt, tò mò sau đó sôi nổi lên vì thầy Pháp tuyên bố:
Ăn thua gì mấy con ma Hời này, tui búng ngón tay nó chạy hết ráo. An tâm đi mấy người bỏ sức ra đào để tui lo vụ kia cho. Nếu chết thì tui chết trước chớ, có gì đâu mà lo…Và thật tình là dân quê có khác, họ thật thà nông cạn cộng với cái đói khổ làm họ mờ cả mắt mà tin lời thầy Pháp. Suy nghĩ của họ không vượt được cái đọt chuối sau vườn. Họ không hề đặt dấu hỏi là Thầy Pháp chết trước rồi họ chết sau hay thầy Pháp chỉ chết có 1 mình còn họ không sao khi quyết định đào mộ Chăm.

Bàn tán khoảng 1 tuần thì trong làng tôi chia làm 2 phe: Một bên quyết định đào, một bên ra sức ngằn cản. Mà nhóm chúng tôi lại đứng về phe thứ 2, và dù rất muốn đưa ra bằng chứng để ngăn cản nhưng chúng tôi không đủ can đảm để nói
( Tại sao dân tình ở tôi lại ám ảnh về Vàng của người Chăm đến thế, vì đã có rất nhièu người vô tình nhặt được vàng và có nhiều huyền thoại về vàng chăm tôi sẽ kể ở các bài sau)
Thế rồi việc gì đến phải đến. Dẫn đầu là thầy Pháp, theo sau khoảng 15 người lực lưỡng với mâm lễ và dụng cụ đào tiến ra mộ Chăm
Sau 1 hồi khua nhang lẩm bẩm đủ thứ, mọi người bắt đầu đào. Mọi việc diễn ra rất suông sẻ, nhưng vì mộ cứng quá họ đục đẽo đâu mất 3 ngày 3 đêm mới phá được. Khi đào xuống dưới thì chẳng có gì ngoài những lớp vôi và than hoạt tính, đào hết lớp vôi và than thì gặp đất nguyên thổ và vẫn không cò gì. Cái cảm giác hồ hởi ban đầu mất dần và thay vào đó là hụt hẫng và mệt mỏi, họ phải chia ca đào cả đêm vì sợ nghỉ đêm nhỡ có nhóm nào tới đào lượm mất thành quả của họ.Sau khi kết thúc 1 ngôi mộ không có gì, cũng giống như dò vé số khi trật cái giải 7 giải sáu, năm …lần lượt thì người dò lại càng hy vọng mình sẽ vào giải đặc biệt. Họ bàn luận tiếp tục đào cái thứ 2 sau khi nghỉ ngơi vài ngày và họ ra về.

Nhóm chúng tôi cũng liên tục tụ tập bàn tán và theo dõi sát sao tiến trình đào mộ. Chúng tôi thầm khen cha thầy Pháp này cao tay thật. Nhưng ngờ đâu trong vòng 2 ngày nghỉ thì được tin Thầy Pháp đã ra đi bán muối sau 1 bữa cơm chiều bỏ ăn. Cả dân làng tôi hoảng loạn, nhất là những người tham gia đào mộ, vơ con khóc như ri cứ như chuẩn bị tiễn biệt chồng con của họ ra đi tiếp theo. Lúc đó nhóm phản đối được mặt dạy đời:
Thấy chưa, đồ tham lam
Thằng thầy Pháp nó nói nó chết trước chứ có nói tụi bay không chết đâu…

Các bô lão thì :
Thất đức thất đức. Động trời động trời. Cả cái làng này xưa giờ ăn ở hiền lành sao mà sinh ra cái đám đi phá mồ phá mả người ta như thế này không biết. Chết toi cả cái làng này rồi

Và bắt đầu một cuộc chạy đua ra mộ chăm mà cúng, thôi thì họ vái lạy đủ tứ phương, rầm rập suốt ngày. Có bà vợ còn mua thức ăn ngon về cho chồng ăn vì ảnh không còn biết sống đến ngày nào…

Nhưng cuối cùng thì tất cả đều sống khỏe, bây giờ gặp lại nhắc những chuyện cũ thì vừa sợ vừa bắt cười. Những người trải qua cảm giác sắp chết trở về thì sống hiền lành hẳn ra và các bà vợ thì bẽn lẽn khi hỏi vào lúc đó mua đồ ăn ngon về cho ảnh ăn vậy tối có tranh thủ không…Và nhóm chúng tôi đến lúc đó mới dám công bố ra sự thật về cái chết của 2 cậu bạn. Cả làng lại được 1 phen chưởi bới cho bõ tức vì chúng nó biết mà nó không nói.
Còn về các ngôi mộ Chăm vẫn còn và lâu lâu lại có nhóm người Chăm đến tìm, trải tấm bản đồ ra chỉ chỉ chỏ chỏ rồi về. Tuyệt nhiên dân làng tôi không dám quan tâm đến họ nữa…

Quê tôi, người dân đi làm đồng ruộng quá trình cày xới hay gặp được những đồ gốm cổ của người Chàm ví dụ như : Nồi đất, Bình, Lu, Vò, nhiều nhất là bình vôi cổ. Đa số là bên trong chẳng có gì hoặc đôi khi cũng có vàng bên trong. Thông thường là vàng thỏi vàng hình các loại trái cây như nải chuối, buồng cau, trái na, trái ớt v.v, nhiều nhất là vàng lá, mỗi lá tầm khoảng 1 chỉ. Ở quê tôi vẫn còn loại vàng này được tích lũy trong dân vì mấy ai bán ra để xài. Quanh năm cày sâu cuốc bẫm, cái ăn đã có, hữu sự lắm mới bán vàng.
Điều lạ lùng mà dân quê tôi gọi là phải có số. Ví dụ người A đào đất phát hiện cái vò nhìn bên trong có khi là vôi, than củi hay có khi là rắn rết thế là vứt. Nhưng cũng cái vò ấy đôi khi người khác có khi là trẻ chăn bò nhặt được lại thấy bên trong toàn vàng là vàng. Không hiểu vì sao như thế.
Kết luận là đừng cố công tìm kiếm vàng, khi nào số phận được thì ắt hẳn nó sẽ hiện ra
Như bài trên tôi đã nói Vàng người Chăm lúc hiện lúc ẩn. Như thế vẫn chưa là gì so với những chuyện tôi kể ra đây
Vàng của người Chăm có nhiều hình dạng. Nhưng loại vàng mà người ta gặp được khi đào đất thì chỉ là Vàng hình dáng các loại đồ vật, trái cây, vàng lá chứ tuyệt nhiên không bao giờ gặp được loại Vàng có hình dáng thú. Vàng hình dáng thú bao gồm : bầy Trâu, bầy Ngựa, Bầy gà ( mẹ và con). Không có hình của Bò và Lợn.
Điều đặc biệt là Vàng loại này ban đêm tối trăng thường hay xuất hiện dưới dạng vật thể sống. Ví dụ người ta thấy được bầy ngựa Vàng vừa đi vừa hú hí, tiếng vó ngựa leng keng, Gà mẹ dắt đàn con đi với đầy đủ âm thanh chim chíp như 1 bầy gà sống thật sự. Các đốm vàng chớp sáng và di chuyển trong đêm. Theo truyền thuyết kể rằng khi chôn vàng Người Chăm đã chôn luôn người sống đồng trinh theo để canh giữ, chăn dắt.
Hiện tượng này dân làng tôi quá rành, rất thường hay gặp và điều đó trở nên hết sức bình thường. Ngay nhà tôi cũng có 1 bầy gà vàng ban đêm hay xuất hiện khu vực gần giếng nước, trong dòng tộc tôi cũng có 2 người được gà Vàng. Gà mẹ to tầm ngón chân cái, 1 bầy trên 10 con gà con to tầm ngón tay cái ( số lượng kg đều nhau).Có lẽ từ lâu đời dân làng tôi đã biết cách săn bắt loại Vàng này. Bạn không chạy theo rượt bắt nó được dù là có đông người. Kinh nghiệm là nếu thấy nó vào khu vực vườn nhà mình thì mình cứ bình tĩnh vào lấy nhang đốt khấn cầu xin . Nếu như số mình được thì tự ắt nó chạy lại trước mặt mình và hiện nguyên hình, mình cứ việc lượm mà thôi. Cũng có vài người được nhưng không biết giữ, ôm bầy gà cất vào tủ sáng dậy nó chạy mất tiêu. Ấy là sau khi được, phải lập tức bắt bếp lửa lên cho nó vào mà rang lên cho thật nóng sau đó đem ra đập dập cho mất hình dạng thì mới giữ lại được.
Theo kinh nghiệm dân làng tôi thì mức độ độc tính của Vàng ngựa là cao nhất sau đó đến Trâu và cuối là Gà. Được Vàng bầy ngựa mà không biết cách cúng kiếng làm từ thiện thì ra đi vài ba mạng người trong gia đình như chơi. Làng tôi cũng có 1 người được 1 bầy Ngựa nhưng vì sợ dân làng bà con biết xin tiền nên ém nhẹm. Không cúng kiếng, từ thiện gì cả, thế là bà Vợ ra đi tích tắc, các đứa con sau khi lập gia đình thì tàn tạ, điên khùng và chết rất thảm. Nói chung khi được Vàng Chăm thì phải từ thiện khoảng 1 nửa số Vàng thì mới mong được an toàn
Hiện tại Làng tôi vẫn còn 4 bầy gà xuất hiện, 1 con ngựa độc đi lang thang, 1 cặp Trâu nhưng cặp Trâu này luôn có người theo chăn dắt...

lienhoa Offline
#4 Đã gửi : 18/10/2012 lúc 05:21:40(UTC)

Danh hiệu: THÀNH VIÊN GỖ

Nhóm: Thành viên cấp 2
Gia nhập: 05-10-2012(UTC)
Bài viết: 26

Được cảm ơn: 4 lần trong 4 bài viết
câu chuyện vàng Hời của người Chăm cũng có nét tương đồng với giai thoại về "Thần giữ của" của người Miền Bắc. tuy nhiên những bí mật của nó thì đến nay chưa có lời giải đáp thỏa đáng.
Một số người cho rằng trong các khu mộ, khu chôn giấu đó có các chất độc bảo vệ. Khi không biết cách hóa giải thì những người phạm sẽ bị dính các chất độc này và dẫn đến những hậu quả đáng tiếc thông thường là các chất độc có liên quan đến thần kinh ... hoặc có thể gây ra những cái chết đột tử.
Quan điểm khác liên quan đến vấn đề Tâm linh. Họ dùng đến huyền thuật để giữ gìn kho báu đó, đó có thể là chôn sống một người con gái còn trinh..lập một trận đồ bát quái..yểm bùa.. và thường thì người ta hay nghiêng về quan điểm này hơn.

Mỗi một dân tộc đều có một nền học thuật (về tâm linh) của dân tộc đấy. Một điều dễ nhận ra là dân tộc nào càng ít người..hay phải đấu tranh sinh tồn thì nền học thuật của họ lại càng phát triển. Có người nghĩ là do trình độ văn hóa thấp. nhưng cũng có quan điểm lại cho rằng đó là ưu ái dành cho họ. Đó là vũ khí đáng sợ với kẻ thù nhằm duy trì dân tộc đấy.
1 người cảm ơn lienhoa cho bài viết.
Chu Chò trên 25-10-2012(UTC) ngày
Yến Chi Offline
#5 Đã gửi : 27/10/2012 lúc 10:44:03(UTC)


Danh hiệu: THÀNH VIÊN GỖ

Nhóm: Thành viên cấp 2
Gia nhập: 25-10-2012(UTC)
Bài viết: 13
Woman
Đến từ: Huế

Cảm ơn: 1 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết
Vàng Hời

Trước khi Luật Di sản Văn hóa ra đời vào năm 2001, cổ vật thuộc về tài sản văn hóa quốc gia. Vì thế, ngoài những kho tàng cổ vật trưng bày tại bảo tàng, có một dòng chảy khác âm thầm trôi trong những cuộc mua bán bất hợp pháp, âm thầm vượt qua biên giới, và nhiều nhất là chúng yên lặng trong lòng đất, lòng biển và trong bóng tối của những bộ sưu tập tư nhân.

Chơi đồ cổ là một thú chơi tinh vi, kỳ công và đắt giá. Thị trường đồ cổ là một thị trường khổng lồ đầy bí ẩn. Nó thường đi kèm với giới doanh nhân nhiều đam mê, những tay môi giới và trên hết nó là cái duyên nợ. Vòng qua những bộ sưu tập cổ vật nổi tiếng trong nước, lắng nghe chuyện của chủ nhân, không thể không bày tỏ sự cảm phục trước đam mê, sự kiên trì và thú vị khi dòng chảy của lịch sử hàng nghìn năm cô đọng trên những hiện vật còn lại.

vanghoi_b
Cổ vật Chăm đi khắp thế giới nhưng ít ai biết nó đã bắt đầu thế nào. Khi đến thăm kho cổ vật Chăm của nhà sưu tập Hồ Anh Tuấn, một luật sư sống ở Đà Nẵng, tôi được nghe chuyện thế này: Hồi đầu thế kỷ XX, một toán người Pháp tìm đến tháp Mỹ Sơn, Quảng Nam. Lúc đó trước cổng tháp có hai sư tử đá nằm chầu. Căn cứ vào tấm sơ đồ cầm theo, người Pháp lấy nước đổ vào lỗ trống trên lưng sư tử, lập tức nước vọt ra theo một lỗ nhỏ thấp hơn. Nhằm vào chỗ nước rơi xuống đất, công nhân đào lên thu được rất nhiều cổ vật làm từ vàng, bạc, trong đó có cả vương miện, con dấu, buồng cau bằng vàng. Hiện nay bảo tàng Guimet – Pháp (Bảo tàng Quốc gia Nghệ thuật Châu Á) có bày một buồng cau vàng như vậy.

Vàng Hời là thứ những người rà tìm phế liệu theo đuổi săn tìm và hàng nghìn hiện vật vàng Hời đã bị nung chảy trong các tiệm kim hoàn. Những nông dân sống gần khu tháp Mỹ Sơn, thánh địa Trà Kiệu, các đền tháp từ Quảng Nam đến Bình Định đều biết những chuyện liên quan đến vàng Hời, thực chất là những thứ đồ vàng bạc tùy táng của người Chăm. “Vàng Hời” là từ dân gian gọi hiện vật hình trâu bò, gà, rùa, nải cau, buồng chuối và tượng thần do người Chăm chế tác từ thế kỷ IX đến XIV, là những cổ vật được tìm thấy ở nhiều tháp Chăm cổ, những vùng đất có người Chăm từng sinh sống, thờ cúng suốt từ Quảng Trị đến tận Lâm Đồng. Tuy nhiên, hầu hết hiện vật có giá trị về thương mại đã thất thoát ra các bảo tàng nước ngoài.

Ở Đà Nẵng, nơi có rất nhiều nhà sưu tầm đồ cổ Chăm, ai cũng biết ông N.H. Bằng, một người từng phải trả giá sáu năm trong tù vì mua một cái đầu tượng thần Siva bằng vàng do người đào phế liệu tìm được ở Đại Lộc, Quảng Nam cách đây hơn 10 năm. Đây là một trong những người buôn bán đồ cổ phải ở tù vì tội danh mua bán và tàng trữ cổ vật thuộc tài sản quốc gia.

Chuyện của ông Bằng là một chứng thực sống động về cái sự “đi đêm” suốt mấy chục năm của nhà sưu tập cổ vật, tất cả các kho cổ vật tư nhân phải sống trong bức màn che đậy những huyền bí. Nhiều hiện vật đã từng được trao đổi mua bán đến hàng trăm nghìn USD. Ngay Bảo tàng Dân tộc học cũng phải trình Văn phòng Thủ tướng xin quyết định mua một bộ cổ vật “vàng Hời” từ nhà sưu tập Vũ Kim Lộc, để giữ bộ sưu tập này lại trong nước. Vì vậy, VN ít có bộ sưu tập cổ vật văn hóa Chăm nào đầy đủ. Ngay trong Bảo tàng Điêu khắc Chămpa, nhiều bức tượng mất phần đầu sau những vụ trộm cắp suốt 100 năm qua. Tuy nhiên, vẫn có một số bộ sưu tập khá nổi tiếng còn ở lại trong nước.

Một trong những bộ sưu tập có nhiều “vàng Hời” là những bức tượng Phật có trình độ điêu khắc tinh xảo, đồ thờ cúng được chủ nhà hàng Kỳ Hương Hồ Anh Tuấn (Đà Nẵng) lưu giữ. Khi chiêm ngắm cổ vật độc đáo trong bộ sưu tập của gia đình ông Hồ Anh Tuấn, như chiếc bình uống nước cho người Chăm đi thuyền, được đúc tinh xảo với miệng cực nhỏ, ống dài để thuận tiện khi đi biển, nước không bị sánh ra ngoài, buồng cau bằng vàng thật chế tác vô cùng tinh xảo, thể hiện một nền văn hóa trong cưới hỏi của người Chăm xưa; rồi chiếc nhẫn được kết lại từ những sợi chỉ vàng nhỏ mắt thường không thể thấy, thành họa tiết như rồng bay phượng múa, cho thấy sự khéo léo trong chế tác đồ vàng của người Chăm, người xem không khỏi bồi hồi với những lớp thời gian vừa khuấy động.

Cổ vật Chăm nằm trong bộ sưu tập của ông Nguyễn Vĩnh Hảo đến 1.300 món, đủ để ông mở một bảo tàng gốm Chăm tại thành phố Quy Nhơn. Trong một hành trình giới thiệu gốm Chăm cổ đến người xem, một phần bộ sưu tập đó đã được triển lãm tại Bảo tàng Điêu khắc Chămpa Đà Nẵng và tiếp theo đó sẽ đến Hà Nội trong khuôn khổ Tuần lễ Văn hóa Bình Định nhân kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long.

Bộ sưu tập này phác thảo hành trình gốm Chăm cổ đi từ miền đất Vijaya xa xưa ra thế giới bằng đường biển rất có giá trị trong mắt các nhà nghiên cứu văn hóa Chămpa. Một bộ sưu tập đồ trang sức Chăm khá hấp dẫn nằm trong ngôi nhà cổ Hội An của các chủ nhân họ Diệp.

“Vàng Hời” cũng như cổ vật văn hóa Chăm có mặt trong vô số bộ sưu tập cá nhân, chứ không riêng gì các bảo tàng lớn. Đôi khi người ta còn bắt gặp một pho tượng vũ nữ mềm mại phong cách Trà Kiệu trên một kệ sách tư nhân tận California (Mỹ). Cổ vật Chăm đem lại sự “sang trọng” cho chủ nhân, cả về giá trị kinh tế và văn hóa. Những cổ vật Chăm khi đi triển lãm quốc tế đã từng được bảo hiểm trên 1 triệu USD, hoặc vài trăm nghìn USD. Vì vậy, chúng luôn là món hàng có giá trị và cũng đồng thời dễ trở thành nạn nhân của những băng nhóm trộm cổ vật xuyên quốc gia.
Khanhhoathuynga'collection blog
I’ve been travel on this road too long
Just tryin’ to find my way back HOME
The old me’s dead and gone ….DEAD and GONE
Rss Feed   Atom Feed
Ai đang xem chủ đề này?
Guest
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

AIC Theme Created by BICWeb.vn
Powered by YAF 1.9.5 RC1 | YAF © 2003-2010, Yet Another Forum.NET
Thời gian xử lý trang này hết 0.390 giây.